có màu tuỳ chọn." 
Harry lại cắm đầu vô cái rương của nó lúi húi lục lọi, moi ra cái túi đựng tiền, trút ra mấy đồng cắc bằng bạc đưa cho Stan. Sau đó Stan và Harry cùng khiêng cái rương to tổ nái của nó lên bậc tam cấp của xe. Cái chuồng của Hedwig cũng được yên vị ngay ngắn trên nắp rương. 
Trên xe không có ghế ngồi. Nhưng thay vào đó, có nửa tá khung giường bằng đồng thau đặt sát những cửa sổ buông rèm. Trên cái kệ đặt bên mỗi chiếc giường đều có thắp đèn cầy lung linh chiếu sáng những tấm vách ốp gỗ. Một phù thủy nhỏ thó bận đồ ngủ, trùm nón ngủ, nằm ở cuối xe lầm bầm: 
"Cám ơn, không phải lúc này. Tôi đang ngâm dấm bọn ốc sên." 
Rồi lão cuộn tròn trong giấc ngủ say sưa. 
Stan thì thầm: 
"Cái giường này của chú mày." 
Anh ta đẩy cái rương của Harry xuống dưới gầm chiếc giường ngay phía sau ghế tài xế. Người tài xế ngồi trên cái ghế ngay phía sau tay lái được Stan giới thiệu là: 
"Anh Ernie Prang, người cầm lái của chúng ta. Anh Ernie, đây là Neville Longbottom." 
Ernie Prang là một phù thủy lớn tuổi đeo mắt kiếng dày cui. Ông gật đầu chào Harry lo lắng vuốt mớ tóc đen phủ xuống trán rồi ngồi xuống chiếc giường. 
Stan ngồi xuống chiếc ghế cạnh tài xế, bảo: 
"Cho xe chạy đi, anh Ernie." 
Một tiếng "ĐÙNG" khổng lồ lại nổ vang, Harry thấy mình bị đà lao tới quá nhanh quá mạnh của chiếc xe đò Hiệp sĩ làm cho té lăn ra giường nằm bẹp dí. Gượng ngồi dậy, Harry nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ tối đen và thấy chiếc xe đang chạy dọc một con đường hoàn toàn khác. Stan quan sát gương mặt thộn ra của Harry một cách vô cùng khoái chí. Anh ta nói: 
"Đây là đường hồi nãy tụi này đang chạy thì bị chú mày ngoắc xuống. Anh Ernie, chúng ta đang ở chỗ nào rồi, đâu đó ở xứ Wales hả?" 
Ernie nói: 
"Ờ." 
Harry thắc mắc: 
"Làm sao mà dân Muggle không nghe không thấy gì hết chiếc xe đò này?" 
Stan đáp với giọng khinh khỉnh: 
"Bọn họ ư? Họ đâu có biết nghe một cách đúng đắn, phải không? Họ cũng không biết nhìn một cách đúng đắn. Họ chẳng để ý cái gì ra hồn cả." 
Ernie nói: 
"Stan à, tốt nhứt là nên đi đánh thức bà Marsh. Chừng một phút nữa là chúng ta đến Abergavenny rồi." 
Stan đi ngang giường của Harry và leo biến lên một cầu thang gỗ hẹp tí. Harry vẫn nhìn qua cửa sổ, càng lúc càng cảm thấy lo âu hơn. Ernie không có vẻ gì là am hiểu thấu đáo cách điều hành một cái tay lái. Chiếc xe đò Hiệp sĩ cứ chạy lấn lên lề đường hoài, nhưng may mà nó không đụng trúng cái gì hết. Những cột đèn đường, hộp thư, rào chắn, thùng rác... chỉ việc nhảy ra khỏi chỗ để tránh đường mỗi khi chiếc xe trờ tới. Rồi khi chiếc xe chạy qua, chúng lại nhảy trở về vị trí cũ. 
Stan leo trở xuống cầu thang, đi theo anh là một bà phù thuỷ xanh lè, quấn mình trong tấm áo khoác lữ hành. 
Khi Ernie đạp thắng và mấy cái giường chúi tới trước ba bốn tấc, thì Stan vui vẻ nói: 
"Tới nơi rồi, bà Marsh." 
Bà Marsh nhét cái khăn tay vô miệng, ngậm chặt nó, tay chân lập cập leo xuống xe đò . Stan thảy các túi xách của bà xuống theo, rồi đóng sập cửa lại . Và lại một tiếng "ĐÙNG" kinh thiên động địa khác nổ ra, rồi chiếc xe đò Hiệp sĩ lại phóng xuống con đường quê nhỏ hẹp, khiến cây cối hai bên lề phải liên tiếp nhảy bật ra mà tránh đường. 
Harry không thể nào chợp mắt được. Không phải vì nó đang du hành trên một chiếc xe cứ nổ đùng đùng và mỗi lần phóng một cái là nhảy qua hàng trăm dặm dài . Mà ở đây, bao tử nó cứ quặn lên mỗi khi nghĩ không biết điều gì sắp sửa xảy ra, và liệu ở nhà Dursley, dì dượng nó có xoay sở được cách nào để đem cô Marge xuống đất hay chưa. 
Stan đang mở tờ Nhật báo Tiên tri ra và chăm chú đọc với cái lưỡi thè ra giữa hai hàm răng. Một tấm hình to tướng trên trang nhứt của một người đàn ông có gương mặt hốc hác với đầu tóc dài rối nùi khẽ chớp mắt với Harry. Người đàn ông này Harry ngó thấy hết sức quen. 
Harry quên đi rắc rối đời nó trong chốc lát, thốt lên: 
"Cái ông đó! Bản tin thời sự của dân Muggle cũng có nói về ổng ." 
Stan lật qua trang nhứt xem và lộ vẻ khoái trá: 
"Đây là Sirius Black. Dĩ nhiên là hắn phải xuất hiện trong bản tin của dân Muggle rồi, Neville à . Chú mày mới ở cung trăng rớt xuống hả?" 
Stan biểu lộ một vẻ khoái trá bề trên trước vẻ mặt ngơ ngáo của Harry. Anh rút trang bìa của tờ báo đưa cho Harry. 
"Chú mày phải chịu khó đọc báo nhiều hơn nữa, Neville à." 
Harry đưa tờ báo ra dưới ánh sáng đèn cầy mà đọc: 
BLACK ĐANG BỊ TRUY LÙNG 
Sirius Black, có lẽ là tù nhân khét tiếng nhứt xưa nay từng bị giam cầm trong nhà tù Azkaban, hiện vẫn còn đang lẩn tránh cuộc lùng bắt, Bộ Pháp thuật đã khẳng định như vậy vào ngày hôm nay. 
"Chúng tôi đang làm tất cả những gì chúng tôi có thể làm để bắt lại Black." Ông Bộ trưởng Pháp thuật Cornelius Fudge nói vào sáng nay. "Và chúng tôi xin cộng đồng pháp thuật hãy giữ bình tĩnh ." 
Ông Fudge đã bị một số thành viên của Liên đoàn Ngăn chiến Quốc tế chỉ trích vì đã thông báo cho Thủ tướng dân Muggle biết về cơn khủng hoảng này . Ông Fudge bực bội nói: 
"Vâng, quả thực là tôi phải làm như vậy, quí vị có hiểu không? Black là đồ điên. Hắn nguy hiểm cho bất cứ ai xui xẻo gặp phải hắn, dù là dân phù thủy hay dân Muggle. Tôi đã được ông Thủ tướng Muggle cam đoan là ông sẽ không hé một lời nào với bất cứ ai về lý lịch thật của Black. Và bây giờ thì tất cả chúng ta hãy đối mặt với chuyện này - bởi nếu ông ta tiết lộ thì còn ai tin ông ta nữa chứ?" 
Trong khi dân Muggle được cảnh báo rằng Black có mang một cây súng (một loại đũa phép bằng kim loại mà dân Muggle dùng để giết lẫn nhau), thì cộng đồng phù thủy sống trong nỗi phập phồng lo sợ một cuộc thảm sát như cuộc thảm sát từng xảy ra cách đây mười hai năm. Lúc ấy, Black đã giết một lúc mười ba người, chỉ bằng một lời nguyền." 
Harry nhìn vào đôi mắt âm u của Sirius Black, đó là phần duy nhứt của gương mặt hốc hác có vẻ sống động. Harry chưa từng gặp một con ma cà rồng, nhưng nó từng nhìn thấy hình ảnh của chúng trong lớp học Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám. Tên Black này, với làn da trắng bệch như sáp, trông giống y chang một con ma cà rồng. 
Stan nãy giờ vẫn quan sát Harry đọc báo, bây giờ lên tiếng hỏi: 
"Hắn ngó thấy ghê quá hả?" 
Harry đưa trả tờ báo cho Stan. 
"Ổng đã giết mười ba người chỉ bằng một lời nguyền hả?" 
Stan nói: 
"Ừ. Trước mắt các nhân chứng và trước mặt mọi người. Giữa ban ngày ban mặt. Một vụ chấn động, anh Ernie hén ?" 
"Ờ." 
Ernie trả lời. Hai tay bắt chéo sau lưng, Stan xoay mình trên chiếc ghế để có tư thế nhìn Harry tốt hơn. Anh nói: 
"Black vốn là tay chân thân cận của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy ." 
Harry thốt lên mà không kịp suy nghĩ gì cả: 
"Cái gì? Voldemort hả?" 
Mấy mụn trứng cá hồng hồng của Stan trắng bệch đi. Ernie thình lình giật mạnh tay lái đến nỗi cả một ngôi nhà trang trại phải nhảy qua một bên để né chiếc xe. 
Stan kêu oai oái: 
"Chú mày mất trí rồi sao? Kêu tên hắn làm gì vậy?" 
Harry lúng túng: 
"Tôi xin lỗi . Xin lỗi, tôi... tôi quên mất." 
"Quên!" 
Stan thốt lên yếu ớt: 
"Chèn ơi, tim tôi muốn nhảy ra khỏi ngực ..." 
Harry nói tiếp với vẻ hối lỗi: 
"Vậy ra... vậy ra... Black là tay chân của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy hả ?" 
Stan vừa xoa xoa ngực mình vừa nói: 
"Đúng vậy. Ờ, đúng vậy. Tay chân rất thân cận của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy . Người ta nói ... Nhưng dù sao thì khi anh nhỏ Harry Potter thanh toán ân oán với Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy..." 
Harry lại bối rối vuốt mớ tóc đen che phủ vết thẹo trên trán . 
"... thì tất cả đám tay chân của hắn đều bị truy ra, phải không anh Ernie? Đa số bọn họ biết vậy là xong rồi, Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy mà tiêu tùng rồi thì họ khôn hồn nên im hơi lặng tiếng. Nhưng tên Sirius Black này thì không. Tôi nghe nói hắn tưởng hắn sẽ là phó thủ lãnh một khi Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy nắm quyền bá chủ. 
"Rồi, người ta dồn Black tới giữa đường đầy dân Muggle. Hắn đã rút ra cây đũa phép và làm nổ tung một nửa con đường, khiến cho một phù thủy bị toi mạng, và mười hai dân Muggle khác xui xẻo bị vạ lây. Dễ sợ há? Vậy mà chú mày có biết lúc đó Black làm gì không?" 
Stan thì thào với Harry bằng giọng đầy kịch tính. Harry hỏi: 
"Làm gì?" 
"Cười!" 
Stan đáp: 
"Hắn chỉ đứng đó mà cười. Và khi nhân viên công lực của Bộ Pháp thuật đến hiện trường, hắn chỉ lặng lẽ đi theo họ như một thằng ngốc, vẫn cười như điên như khùng. Tại hắn điên mà, phải không anh Ernie? Hắn điên mà, phải không?" 
Ernie thong thả nói: 
"Nếu lúc hắn vô nhà ngục Azkaban mà hắn chưa điên, thì bây giờ hắn cũng phát điên được rồi. Tôi thà tự nó nổ tung mình còn hơn phải bước chân vô nhà ngục đó. Kể ra, hắn cũng đáng bị tống vô đó... vì những gì hắn đã làm..." 
Stan nói tiếp: 
"Người ta phải ra sức bưng bít vụ đó đi, anh Ernie há? Cả một con đường nổ tung với một đám Muggle chết. Sau đó họ nói chuyện gì đã xảy ra hả anh Ernie?" 
Ernie làu bàu: 
"Nói ống dẫn ga nổ." 
Stan lại săm xoi bức chân dung hốc hác của Black đăng trên báo: 
"Và bây giờ hắn lại đang tung hoành bên ngoài. Trước nay chưa bao giờ có một vụ phá ngục nào ở Azkaban, phải không Ernie? Chịu chết, không hiểu nổi sao hắn làm được điều đó. Dễ sợ thiệt há. Thiệt tình tôi không thể nào tưởng tượng nổi làm sao hắn lại có thể qua mặt được mấy tên cai ngục Azkaban!" 
Ernie chợt rùng mình: 
"Nói chuyện khác đi Stan, xe có một cậu bé ngoan đấy. Bọn cai ngục Azkaban làm cho tôi nổi gai ốc cùng mình đây nè." 
Stan bất đắc dĩ đặt tờ báo xuống và Harry tựa người vào cửa sổ của chuyến xe Hiệp sĩ, cảm thấy khốn khổ hơn bao giờ hết. Nó không thể nào không tưởng tượng đến điều mà sau này Stan sẽ kể cho những hành khách khác nghe: 
"Có nghe nói về Harry Potter chưa? Nó làm nổ tung bà cô của nó! Chúng tôi chở nó trên chiếc xe đò Hiệp sĩ này, đúng hôn, anh Ernie? Lúc đó nó toan tìm đường đào tẩu..." 
Nó, Harry, đã phạm luật phù thủy, có khác gì Sirius Black đâu? Không biết làm nổ tung cô Marge có phải là trọng tội đủ để tống nó vô nhà ngục Azkaban không? Harry không biết gì hết về nhà tù phù thủy, mặc dù tất cả những người mà nó từng nghe đều nói đến nhà ngục đó với một giọng sợ sệt chết người. Lão Hagrid, người giữ khóa của trường Hogwarts, đã từng ở đó hai tháng, mới niên học trước